Tôi đột nhiên muốn kể câu chuyện về một người bạn

Tôi đột nhiên muốn kể câu chuyện về một người bạn. Chị sống chung với một người đàn ông hết mực quan tâm đến chị trong vòng gần bốn năm. Anh ta thành đạt, mẫu mực, phong độ và vô cùng chung thủy. Bất kể yêu cầu gì chị cũng đều được anh ta đáp ứng cho dù trong hoàn cảnh hay điều kiện nào. Nhưng chị thú nhận với tôi rằng chị không hạnh phúc và cuối cùng đã quyết định chia tay. Nghe thật phi lý có phải không? Thậm chí bạn còn có thể cho rằng chị ấy là người sướng không biết đường hưởng vì trong cái xã hội bấp bênh và nhiều cạm bẫy này, dễ dàng gì kiếm cho mình được một người đàn ông như vậy. Lí do chị buông tay bắt đầu từ một đoạn hội thoại khi chị đủ can đảm để kể cho người đàn ông nói yêu mình rằng chị sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, hết người này đến người khác bỏ đi mãi mãi và chị đã phải chứng kiến những người thân của mình làm nhiều chuyện sai từ khi là một đứa trẻ mà không biết phải nói cùng ai. Những chuyện lầm lạc của người lớn, cho đến tận bây giờ vẫn khiến chị hoang mang và ray rứt. Chị muốn một lần được ai đó nói với chị rằng “mọi thứ đã qua rồi, không cần phải hiểu hết, chỉ cần biết là từ nay chúng ta có thể sống một cuộc đời tốt hơn như vậy!” Nhưng anh ta lặng im một lúc. Rồi bảo rằng “Gia đình em phức tạp quá nhỉ! Chắc là bố mẹ anh sẽ không thích đâu!” Tình yêu đã chết như vậy. Tôi không dám chắc tất cả các bạn sẽ hiểu được cảm giác này.
Nhưng tôi thì hiểu. Bởi vì tình yêu đôi lúc có đủ sức làm cho bạn tin rằng mình có thể bộc bạch phần yếu đuối với đối phương nhưng cuộc đời lại là người chỉ cho bạn rõ không phải câu chuyện nào của bạn cũng được lắng nghe và hiểu đúng. Tôi đọc Phan Việt. Trên một tựa sách mới nhất gần đây có ghi rằng “Bất hạnh là một tài sản.” Cách đây không lâu tôi đã nghĩ rằng nó đúng. Ai ai cũng mong muốn mình sinh ra với một số phận đơn giản, đầy đủ theo những cách bình thường và giản dị nhất như là có gia đình hòa thuận, yêu rồi kết hôn với người nào đó vừa phải phù hợp với bản thân, làm công việc hàng ngày mang lại niềm vui hoặc không thì với thời gian sẽ thỏa hiệp để quen với nó. Nếu có nghịch cảnh xảy đến, sẽ bằng niềm tin, sự lạc quan và ủng hộ từ những người yêu thương mà vượt qua. Và như thế mọi bất hạnh đều trở thành thứ tài sản đáng quý nhất trong hành trình của mình. Nhưng có những người cuộc đời đã dành cho họ những câu hỏi quá lớn, họ không thể quên mà chỉ có thể cố gắng dùng những niềm vui khác che giấu đi sự chênh chao mất mát ở trong tim. Điều đó cũng không thể ngăn cản họ giống như mọi phụ nữ khác, dù ở bất kì độ tuổi nào cũng tin vào câu thần chú rằng sẽ có người xuất hiện và đập tan những bức tường vây xung quanh nỗi cô đơn của mình. Hi vọng luôn luôn tích cực vì nó giúp chúng ta mỉm cười, nhìn thấy ánh sáng và tràn ngập nhiệt huyết để bước ra khỏi nhà mỗi ngày. Tôi đã từng hi vọng như thế. Chị đã từng hi vọng như thế.
Cho đến ngày, khi bạn lấy hết sức mình để đủ tự tin buông áo giáp, hạ tấm khiên, bộc bạch lòng mình và bạn nhận được những sự phản ứng hoàn toàn đầy tính bất ngờ. Lúc đó, tôi nghĩ bất hạnh chỉ đơn thuần là bất hạnh mà thôi. Bạn không thể trách cứ đối phương bởi vì họ có những lựa chọn riêng cho cuộc đời của họ. Bạn cũng không thể mong muốn rằng ai đó sẽ hiểu bạn không phải đang than vãn vì nếu người đó đủ yêu thương bạn, họ sẽ nhìn vào tất cả những gì bạn đã một mình dũng cảm đương đầu để đạt được trong suốt một quãng thời gian dài chứ không phải là khoảnh khắc bạn nói bạn yếu đuối. Phải, bất hạnh sẽ chỉ đơn thuần là bất hạnh mà thôi, vì vào giây phút bạn nghĩ mình đã tìm được rồi, cái người nghe thấy tiếng mình đó, cũng chính là lúc bạn nhận ra bạn chưa từng bao giờ thực sự gắn kết với người này.
Thực ra rốt cuộc tôi chỉ đang muốn nói đến lòng dũng cảm chứ không phải những nỗi u uẩn trong đời sống này. Tôi, chị, hay cô ấy đều chắc chắn may mắn hơn không ít người ngay cả khi hoàn cảnh có lúc này lúc khác đẫm nước mắt. Tôi tin chính sự can đảm làm cho mỗi một người hiểu được sự bất hạnh của mình là tài sản quý giá hay nỗi ám ảnh ưu phiền. Bởi ngay cả khi bạn mở lòng, không nhận được sự thấu hiểu mà bạn hi vọng thì đến cuối cùng ai ai cũng phải trở thành người anh hùng của chính cuộc đời mình. Tất cả đều phải tự đứng lên, tự cứu lấy mình. Nếu không, lúc ấy, bất hạnh mới thật sự thuần túy là bất hạnh.
#phanyyen

Comments are closed.