Tản mạn 20

Tản mạn 20.11.16.
Hôm nay là ngày 20.11, buổi chiều tôi vẫn đi dạy (lớp sinh viên học lại) bình thường. Buổi tối tôi được một số bạn thân thời học phổ thông mời đi liên hoan tối, thành ra bây giờ đã tối muộn mới được đọc status – một status đượm buồn ngày 20.11 của một đồng nghiệp, tự nhiên trong lòng cũng nảy ra ý muốn viết vài dòng chia sẻ.
Tôi không quan trọng một năm có bao nhiêu ngày chính thức để học trò tỏ lòng tôn vinh kính trọng thầy cô giáo. Nếu ngày 20.11 này tôi không nhận được một bó hoa nào, tôi cũng không buồn, bởi chúng tôi đã quen điều đó. Đối với tôi, niềm hạnh phúc đích thực của người thầy, là mỗi khi chúng tôi lên lớp giảng bài, các em sinh viên lắng nghe say sưa, các em vui tươi háo hức vì được chúng tôi truyền đạt cho những kiến thức các em khao khát. (Nhớ khi xưa, từ hồi lớp 5 tôi đã khao khát được học định lý Pytago, vậy nên ngày được thầy dạy định lý đó, tôi đã vui sướng biết chừng nào). Nhưng bây giờ, niềm hạnh phúc mà tôi cho là đích thực ấy đâu còn nữa … những giờ lên lớp trôi qua với quá ít niềm vui.
Tối nay, bỗng tôi có ý nghĩ rằng các thầy cô chúng ta nên thông cảm cho các em sinh viên, nên thử đứng ở hoàn cảnh của các em mà suy nghĩ. Các em lười học, trong lớp thì nói chuyện hoặc nhắn tin qua lại với bạn bè, bởi vì các em học đối phó. Các em tin chắc rằng những môn các em đang học, môn Toán, môn Lý, … và hàng chục, hàng chục môn học khác, không có ứng dụng trong công việc sau này. Các em không nghĩ rằng các kiến thức mà thầy cô đang say sưa truyền đạt đó, có ích lợi gì cho tương lai sự nghiệp của các em. Vậy nên, dù 20.11 các em có một bó hoa đẹp tặng thầy cô, thì phần lớn cũng là do trách nhiệm, rất ít là tự đáy lòng.
Chúng ta, những thầy cô giáo đang dạy dỗ các em, thì dù sao cũng đã có nghề nghiệp ổn định, sự nghiệp vững vàng. Các em sinh viên thì hôm nay bắt buộc phải đi học, để thi cho hết môn, để mai sau lấy được tấm bằng, nhưng sau đó nữa thì sao ? một tương lai đầy bất định và trắc trở vẫn đang chờ đón từng em.
Do vậy hôm nay tôi nghĩ rằng, nếu tôi không được bất kỳ một lớp sinh viên nào đó tặng hoa, các em sinh viên không có lỗi, các em đáng thương hơn đáng trách. Nếu có lỗi, đó chính là thời thế có lỗi mà thôi.

Comments are closed.