VÀ CŨNG ĐÃ ĐỦ LỚN ĐỂ MONG BÉ LẠI

VÀ CŨNG ĐÃ ĐỦ LỚN ĐỂ MONG BÉ LẠI…
Để mỗi ngày, cô giáo này chở con đi học trên chiếc xe Mifa màu xanh gầy guộc như chính dáng hình mẹ.
Thỉnh thoảng, bữa sáng xông xênh sẽ là bát phở của bà già đầu chợ, bát của mẹ 1000 đồng, bát của con thì 700
Trưa hè nắng nóng chở con về, 1 tay lái xe 1 tay xoa xoa cho con khỏi nắng rát.
Cái lần mưa bão, gió lớn thổi ngã 2 mẹ con giữa đường, mẹ vừa đỡ con dậy vừa khóc, mẹ nhớ không?

Hôm nay con ăn cơm với muối vừng mẹ giã từ tuần trước con về Hà Nội. Vừa giã lại vừa chảy nước mắt lầm bầm “Sao mà gầy thế? Hay là có bệnh gì không? Hay mẹ vào chăm cho mấy tuần nhé!”

Mẹ ơi,
Hôm nay con mệt rã rời,
Mẹ ôm con ngủ, kệ đời được không?
#HappyTeachersDay #iloveMom ❤️

15 thoughts on “VÀ CŨNG ĐÃ ĐỦ LỚN ĐỂ MONG BÉ LẠI

  1. Tớ vẫn nhớ rõ hình ảnh mẹ cậu từ những ngày còn bé tý sang nhà cậu chơi ấy 🙂 Mẹ khỏe ko?

    1. cảm ơn cậu 🙂 các cụ bây giờ ko khoẻ như ngày xưa nữa, có cháu nội nên cũng bận và mệt hơn 🙂

  2. Giày Trắng, áo dài lụa, cặp da, … Rất đẹp. Năm bao nhiêu mà Bac mac do style dữ dội chi hén

  3. Nước mắt cô đã rơi
    Khi đọc bài của cháu
    Bởi tình thương đau đáu
    Dành tặng mẹ yêu thương
    Trên khắp mọi nẻo đường
    Không khi nào quên mẹ!

  4. Viết rất hay & cảm động! Mấy câu cuối chị rơi nước mắt đấy! Sao mà đa tài quá vậy em!?!?! Thì ra là con bà giáo…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *