Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

Vĩnh biệt nhà thơ Thanh Tùng.

9 thoughts on “Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao

  1. Phạm Mỹ chị Bảo Yến đông tuổi hơn chị Lệ Thu mà, giọng cũng ngọt hơn và chảy hơn, sao em bảo có tí hào hùng nhỉ?

  2. tại e thấy thế. Mỗi đoạn “Mỗi mùa hoa đỏ về”. Rồi đang cao trào thì “sau bài hát rồi anh lặng yên”…
    Nói chung thanh nhạc ko rõ nên khó diễn tả. Nhưng cảm nhận của em thì bài này, với tuổi trẻ có gì đó hùng hổ, mạnh mẽ (và trong trẻo, sến- tất nhiên)

  3. Tớ cũng thấy Thái Bảo hát hay nhất. Cái giọng khàn của chị nó diễn tả được sự rưng rức, tiếc nuối của thời trai trẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *