ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
TRẦN THỊ LAM
Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh.

4 thoughts on “ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

  1. ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?

    Đất nước mình ngộ quá phải không anh
    Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
    Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
    Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

    Đất nước mình lạ quá phải không anh
    Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
    Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
    Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…
    Đất nước mình buồn quá phải không anh
    Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
    Rừng đã hết và biển thì đang chết
    Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…
    Đất nước mình thương quá phải không anh
    Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
    Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
    Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
    Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
    Anh không biết em làm sao biết được
    Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
    Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
    TRẦN THỊ LAM
    Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh.

    1. Đất nước mình không ngộ quá đâu em
      Dù bốn nghìn năm dân vẫn không chịu lớn
      Bởi tổ tiên ta sinh ra không là con mà là trứng
      Khi cha mẹ ly hôn nào có ai dám kêu đòi
      Đất nước mình không lạ quá đâu em
      Thánh Gióng lên ba đã ăn cơm nong cả thúng
      Chử Đồng Tử úp nón thành cung điện nguy nga sừng sững
      Cùng một cha, Tấm làm mắm Cám rất bình thường
      Đất nước mình không buồn quá đâu em
      Dù biển bạc rừng vàng giờ đây đang cạn kiệt
      Nhưng có nồi cơm Thạch Sanh ăn mãi không bao giờ hết
      Nàng Tô Thị chờ chồng nghìn năm lẻ có gì đâu
      Đất nước mình có gì mà phải thương đau
      Vì đến tiều phu cũng mơ làm hoàng đế
      Nên chút nợ nần là chuyện nhỏ như con dế
      Đánh thắng ba siêu cường sợ gì đám năm châu
      Em hỏi đất nước mình rồi sẽ về đâu?
      Anh chưa biết nhưng có một điều rất tuyệt
      Chưa biết về đâu nhưng đi tắt đón đầu là duyệt
      Chưa biết về đâu nhưng cứ phải tiên Đầu!

  2. Chuyện nộp lệ phí nuôi ong
    Chắc là chỉ có kì anh thôi mà
    Cán bộ chắc học lớp ba
    Cho nên chẳng biết điều mà đó thôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *